Foxconn - Ngày trở lại

Foxconn - Ngày trở lại

Nhớ mấy năm về trước là những chuỗi ngày tôi được đồng nghiệp dạy cách biết yêu thương và sẻ chia, được sống và được bao bọc trong tình yêu chân thành của anh chị đồng nghiệp....
     Đã hơn một năm kể từ ngày tôi trở lại, mọi thứ vẫn vậy, vẫn là hàng bàng trước cổng với những cánh tay ngây thơ đang vươn mình về phía nắng, vẫn là hàng  ghế đá nằm lạnh lẽo trơ trọi bên những khuôn viên hoa cỏ xanh mượt. Thời gian giống mây trôi nước chảy, cứ đi hoài để rồi khi ngoảnh lại con người chỉ biết xót xa và tiếc nuối. Bốn năm về trước, khi mới tốt nghiệp đại học, tôi trở thành một tân cử nhân Văn học bước vào trường đời với tấm bằng đỏ. Năm ấy tôi may mắn trúng tuyển vào tập đoàn Hồng Hải, vị trí nhân viên Tổng Vụ. Làm được hơn một năm, tôi xin nghỉ với mục đích tìm công việc mới. Tuy nhiên mọi chuyện người tính không bằng trời tính. Cuộc sống lại đưa tôi đến những ngả rẽ khác. Những ngày ở nhà làm ruộng chăm con là khoảng thời gian yên bình để tôi sống chậm lại nghĩ nhiều hơn về những gì đã qua và biết trân trọng phần thuộc về hiện tại ....
    Cuộc sống này  cũng giống như biển khơi 70% là nước mắt, niềm vui, hạnh phúc ngắn ngủi đến nỗi được mỗi người lưu giữ lại vào một cuốn nhật ký mang tên “hoài niệm” để mỗi lần vấp phải quãng trầm của cuộc sống ta lại mở nó ra nhấm nháp lấy lại động lực bước tiếp con đường phía trước. Nhớ mấy năm về trước là những chuỗi ngày tôi được đồng nghiệp dạy cách biết yêu thương và sẻ chia, được sống và được bao bọc trong tình yêu chân thành của anh chị đồng nghiệp. Sao có thể quên được ngày đầu tiên bước vào cổng Hồng Hải, ánh mắt bố lo lắng dõi theo đứa con gái nhỏ cho đến khi bóng nó mất hút sau tòa nhà ký túc xá. Hình ảnh một người chị xa lạ mà sau này là đồng nghiệp của tôi mang túi đồ giúp tôi lên ký túc xá cho dù chị đã đến giờ tan ca khiến tôi bối rối. Hồng Hải đón tôi về như vậy, rất nhẹ nhàng bình dị và ấm áp. Nơi đây là ngôi trường đời đầu tiên của tôi, cho tôi một hành trang nặng trịch chứa đầy những cảm xúc vui buồn.

    Nhớ những ngày đầu đi làm vì không quen áp lực công việc nên bị sếp mắng như cơm bữa, tôi tủi thân ngồi trong nhà vệ sinh khóc thút thít một mình. Ngày hôm ấy, một ai đó khẽ đặt lên bàn tôi một quả táo viết hai từ tiếng Trung “Cố gắng” . Cho đến bây giờ tôi cũng không biết người đó – một đồng nghiệp không tên tốt bụng. Tôi trước kia vốn sống khép kín, ít nói và luôn thu mình dè dặt với bên ngoài, bởi không ít lần lòng tin của tôi bị lợi dụng một cách trắng trợn.  Tôi sợ và cố gắng giữ khoảng cách với tất cả đồng nghiệp. Song dường như tôi càng cố gắng giữ nó xa bấy nhiêu thì đồng nghiệp lại cố gắng tiến gần bấy nhiêu.

    Ngày hôm ấy là một ngày bình thường nhưng với tôi đó là ngày sinh nhật đầu tiên trong đời đông vui ngập tràn ấm áp, giống như một đứa trẻ nhận được quà, tôi vỡ òa hạnh phúc trong chiếc bánh sinh nhật nhỏ xinh mà anh chị tặng. Tôi sống trong sự quan tâm, tình thương của đồng nghiệp mà vô tình quên đáp trả lại, giống như một con người ích kỷ chỉ biết nhận lại mà chẳng hề có khái niệm cho đi. Vẫn mặc kệ cho thời gian trôi đi và bâng quơ sự quan tâm âm thầm của đồng nghiệp.  Cũng như nhiều bạn sinh viên khác mới ra trường thường ảo tưởng về công việc hiện tại hay đứng núi này trông núi nọ, tôi không ít lần có ý định ra đi vì công việc trái ngành. Nhìn bạn bè lần lượt vào công chức mà lòng đầy ganh tỵ. Mỗi lần nói với chị ý định nghỉ việc, chị đều bảo “Em suy nghĩ kỹ chưa. Chị là người đã làm ở nhiều công ty rồi nhưng không ở đâu mà tình đồng nghiệp gắn kết và người ta sẵn sàng chỉ bảo cho em cách làm việc và dạy em cách sửa chữa sai lầm như ở đây đâu”.   Có chăng, vì tôi còn nhỏ tuổi chưa va chạm với cuộc sống này nhiều thành ra không biết trân trọng mọi thứ thuộc về hiện tại.

    Cuối năm ấy, tôi lấy chồng. Nhà xa, đường khó đi nhưng mọi người vẫn đến đông đủ và mang theo một lãng hoa “tự chế”, chị bảo đó là công sức của nhiều người trong cả một ngày làm việc, chị bảo hoa các cô nhà mình trồng đấy và dặn em phải biết trân trọng giữ gìn. Chị nhắn với tôi “Em đừng nghỉ việc nhé, mọi người nhớ em lắm đấy” .Tôi nâng niu lãng hoa được kết từ những nhành hoa ngũ sắc, đồng nội, những bông râm bụt đỏ tươi thắm  cộng thêm dòng chữ hạnh phúc bằng hoa cúc bách nhật mà nghẹn lời, đồng nghiệp của mình sao đáng yêu quá vậy, tôi mỉm cười cảm nhận vị ấm áp của ba chữ “tình đồng nhiệp”. 

    Sau tất cả những lời can ngăn níu giữ, tôi vẫn quyết nghỉ việc để đi tìm công việc một công việc mới chạy theo ánh hào quang công chức nhưng tôi sớm mang bầu thành ra mọi thứ đành phải gác lại. Nhà chồng tôi thuộc một vùng quê hẻo lánh, đồng ruộng đầy những đá xanh thế nên người nông dân bỏ ruộng đi làm thuê cho các mỏ đá. Lấy chồng - cuộc sống của tôi sang một trang mới, nơi ấy không có đồng nghiệp và sự dõi theo lặng thầm của chị.

     Thời gian cứ chầm chậm trôi, tôi về nhà làm ruộng, chăn nuôi và tự bươn trải làm thuê để kiếm sống. Khi đứa con chào đời, mọi thứ đến tay khiến tôi canh cánh trong lòng một nỗi lo cơm áo gạo tiền.  Tôi làm mọi việc từ cấy thuê, gặt thuê đến may vá để có chi phí trang trải hằng ngày. Tôi tự học may vá và được nhận vào một xưởng may gần nhà. Những ngày đầu tôi chỉ được 50.000 đồng/ ngày công cho dù đã làm đủ 12 tiếng vất vả, người ta giao cho tôi một cái máy khâu, một đống vải vụn phải may lại thành bộ quần áo. Có những hôm tôi bị những thợ may khác tráo hàng lỗi và phải bồi thường không công.  Nhiều buổi trưa nhịn ăn để kịp hàng trả cho khách. Cuộc sống sao mà cơ cực đến thế, một cô bé tốt nghiệp đại học bằng đỏ để rùi trở về nhà lam lũ khiến xóm làng không khỏi điều ra tiếng vào. Tôi khóc nhiều và để nước mắt chảy vào trong, cắn răng chịu đựng. Có lẽ Ông trời đang cố tình trả đũa tôi chăng?. Mỗi đêm ru con ngủ, tôi lại nhớ và có phần nuối tiếc những tháng ngày được làm việc và nhận ra mình đã bỏ lỡ nhiều thứ thuộc về quá khứ. Có phải “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”. Tôi nhớ những gương mặt thân quen ôm lấy tôi lúc chia tay. Có những phút giây vô cùng giản dị bỗng chốc trở thành một mơ ước xa xỉ. Tôi nhớ ngày đại hội đoàn kết, nhớ tiếng reo hò vang rộn trên khắp khán đài, nhớ bạn công nhân trúng thưởng xe máy hét lên sung sướng như kiểu mình trúng số và nhớ cảm giác hồi hộp tim đập rộn lên khi kết quả bốc thăm trúng thưởng mỗi lần được đọc to. Hạnh phúc có chăng chỉ giản đơn vậy và tôi cũng chỉ cần có vậy.

    Ngày …tháng… năm…vẫn trôi đi trong sự tuần hoàn của đất trời và tôi cũng trưởng thành hơn nhờ những ký ức đẹp đẽ từ đồng nghiệp cùng với những đẩy đưa của số phận. Hai mươi bảy tuổi, quãng thời gian không đủ dài mà cũng không quá ngắn để khiến con người tôi trở nên trững trạc hơn. Cuộc sống đã ưu ái cho tôi nếm đủ mùi vị đắng cay ngọt bùi để  rồi tôi  hiểu nhận ra và trân trọng những thứ gì là khoảnh khắc hiện tại. Tôi quay trở lại Hồng Hải làm việc trong sự sắp đặt tình cờ của duyên phận, cái nắng trải vàng trên khắp tán bàng giống những cánh tay nhỏ mời gọi tôi quay trở về. Và cuộc sống của tôi thay đổi kể từ khi tôi chọn nơi đây là Nhà, ngôi nhà mang cho tôi nhiều tiếng cười và những niềm vui mà có lẽ đi hết cuộc đời, tôi cũng chẳng thể nào quên được.  Cũng đã hơn một năm kể từ khi quay lại làm việc, cô bé sinh viên ngày nào cũng đã trưởng thành cứng cáp và biết cách tự hài lòng với những phút giây bình dị của cuộc sống. Tôi  thêm trân trọng công việc mình đang làm và yêu đồng nghiệp hơn. Tôi dần trở nên hòa đồng nhờ các hoạt động của công đoàn, và cũng nhờ tham gia các phong trào ấy mà cuộc sống hiện tại trôi đi một cách bình thản, nhẹ nhàng, tôi mở rộng tâm hồn đón ánh nắng yêu thương. Đứng trên sân khấu tôi đã lột bỏ cái vỏ ốc nhút nhát đeo bám bao lâu và đã tìm thấy những niềm vui, ý nghĩa nho nhỏ của cuộc sống.

     Mùa giáng sinh năm ấy, nhờ hoạt động tập thể mà đội tổng vụ chúng tôi thêm đoàn kết và gắn bó với nhau hơn. Cái cảm giác được bên nhau, được hồn nhiên cùng nhau nhảy múa như con nít khiến anh em chúng tôi cảm nhận được hơi ấm đồng nghiệp để rồi khi một ai đó phải rời xa tổ chức này vẫn mãi nhớ về ngôi nhà Hồng Hải thân yêu. Những ông bà già Noel mùa giáng sinh năm ấy, giáng sinh này mỗi người một nơi, người phải chuyển công việc, người vì nghỉ ốm và người phải trở về nhà lo cho gia đình nhỏ có lẽ sẽ chẳng thể nào quên được khoảnh khắc khi mỗi dịp Giáng Sinh về.
Foxconn - Ngày trở lại

Ảnh: Tổng vụ - Đêm Giáng sinh 2015

    Tôi cũng không biết mình sẽ còn được ở đây bao lâu nữa, biết đâu tôi cũng như chị ngoại tỉnh cùng quê Lạng Sơn kia phải nghỉ việc giữa chừng về lo chuyện gia đình. Biết vậy nhưng tôi cũng không còn sợ hãi hiện tại mà dũng cảm nhìn thẳng đón nhận những sóng gió của số phận. Tôi tự nhủ phải sống hết mình giống như ngày mai mình không còn tồn tại. Hiện tại lặp lại có phải chính là những giấc mơ hằng đêm mà ngày trước tôi đã từng phải ngậm ngùi nuối tiếc....
    Cuộc sống ngày ngắn ngủi lắm, cũng chẳng ai biết trước được những biến cố gì sẽ đến tiếp trên đường đời. Đôi khi gặp trở ngại khó khăn, vấp phải những ngã rẽ oan nghiệt của số phận, mỗi người chúng ta thường có thói quen hoài niệm mà biết đâu rằng, hiện tại cuộc sống của bạn rồi cùng biến thành hoài niệm của tương lai. Có những người không thôi than phiền hiện tại giống như Tôi của quá khứ, để rồi khi nó trở thành ký ức chúng ta mới ngậm ngùi nuối tiếc “giá như”. Foxconn đã dạy cho tôi một bài học như vậy đấy, dạy cho tôi biết độ lượng , hài lòng với chính bản thân mình và  biết yêu thương quý trọng những gì thuộc về hiện tại…..
                                                                                                                                                               
                                                                                                                         KTX 21/10/2016

                                                                                                                   Tác giả : Chu Thị Mai  

Submit Thread to Facebook Submit Thread to Twitter Submit Thread to Google
icon Các tin tức khác
icon FOXCONN - HAI TIẾNG THÂN THƯƠNG
icon FOXCONN- NƠI TÔI TRƯỞNG THÀNH
icon FOXCONN IN MY EYES
icon Foxconn- Niềm Tin Vững Bước
icon Công Nghiệp Đa Sắc Màu
icon Chào mi nhé - Hồng Hải
icon DUYÊN PHẬN VỚI FOXCONN
icon FOXCONN - NGÔI NHÀ THỨ HAI CỦA TÔI
icon Cảm ơn cậu - Foxconn !
icon Ký ức chợt hiện về !